TIẾP NỐI MẠCH NGUỒN TIỀN NHÂN

PHONG KIẾN không nhận mình là người tạo ra di sản, mà là người tiếp nối mạch nguồn đã có từ tiền nhân.

Di sản không nằm trong ký ức, mà nằm trong đường đục

Thừa hưởng di sản Tổng Cao Đà trong ngôn ngữ nhà gỗ cổ thời Nguyễn

Nền Móng nghề chỉ thực sự còn sống khi đường đục của tiền nhân vẫn được hiểu đúng, gọi đúng và tiếp nối đúng.

Trong lịch sử nghề mộc cổ truyền Việt Nam, Tổng Cao Đà (Hà Nam Ninh xưa) không chỉ là một địa danh, mà là một mạch nguồn nghề – nơi hình thành nên hệ kỹ pháp đục chạm, kết cấu và hoa văn tiêu biểu của kiến trúc gỗ thời Nguyễn.

Những đường đục ấy không đơn thuần tạo hình cho gỗ, mà khắc vào vật liệu một hệ tư tưởng sống, nơi kỹ thuật, thẩm mỹ và đạo nghề hòa làm một.


Tổng Cao Đà – cái nôi của lối đục và hoa văn cổ thời Nguyễn

Tại Tổng Cao Đà, nghề mộc không truyền bằng sách vở, mà bằng tay nghề – trí nhớ – và kỷ luật nghề nghiêm cẩn.
Mỗi đường chạm, mỗi mộng gỗ đều tuân theo:

  • Trật tự kiến trúc cổ truyền
  • Tỷ lệ hình khối chuẩn mực
  • Ngôn ngữ hoa văn mang tinh thần thời Nguyễn

Hoa văn không để phô diễn, mà để giữ nhịp cho không gian sống; lối đục không để khoe kỹ xảo, mà để bảo toàn tinh thần công trình qua thời gian.

Đó là di sản mà tiền nhân để lại – không ồn ào, không ghi chép, nhưng bền bỉ và chuẩn xác.


Tiếp nối mạch nguồn – không phải sao chép hình thức

PHONG KIẾN không tiếp cận di sản bằng cách sao chép lại hình dáng hay lặp lại mẫu cũ.
Con đường được lựa chọn là:

  • Tư liệu hóa lối đục, hoa văn, tỷ lệ và cấu trúc cổ
  • Giải mã tinh thần nghề ẩn sau từng cấu kiện
  • Kiến tạo lại ngôn ngữ nhà gỗ cổ trong bối cảnh đời sống hôm nay

Tiếp nối mạch nguồn, vì thế, là kế thừa có chọn lọc, giữ lại cái cốt lõi, loại bỏ sự lai tạp và tuyệt đối tránh thương mại hóa di sản.


Hoa văn cổ thời Nguyễn trong kiến trúc nhà ở & tâm linh

Một trong những lựa chọn mang tính sứ mệnh của PHONG KIẾN là đưa hoa văn cổ thời Nguyễn trở lại đời sống, không chỉ trong không gian thờ tự, mà cả trong kiến trúc nhà ở.

Trong kiến trúc nhà ở

Hoa văn được tiết chế, đặt đúng vị trí, đúng tỷ lệ, để không gian sống vẫn giữ được sự mộc mạc, nền nã và bền vững theo thời gian.

Trong kiến trúc tâm linh

Hoa văn giữ nguyên tính thiêng, chuẩn mực và trật tự cổ truyền, trở thành cầu nối giữa đời sống hiện tại và mạch tâm linh của người Việt.

Ở cả hai không gian ấy, hoa văn không đứng riêng lẻ, mà hòa vào tổng thể kiến trúc như một phần của cấu trúc sống.


PHONG KIẾN – chủ thể tiếp nối, không phải người thay thế

PHONG KIẾN không nhận mình là người tạo ra di sản, mà là người tiếp nối mạch nguồn đã có từ tiền nhân.

Vai trò của PHONG KIẾN được xác lập rõ ràng:

  • Tiếp nối tinh thần nghề của nghệ nhân Tổng Cao Đà xưa
  • Tư liệu hóa lối đục, hoa văn, kết cấu nhà gỗ cổ thời Nguyễn
  • Kiến tạo lại ngôn ngữ nhà gỗ cổ trong công trình đương đại

Mọi công trình được thực hiện theo phương thức may đo thủ công, mỗi nếp nhà là một thực thể riêng, không trùng lặp, không sản xuất đại trà.


Giữ mạch nguồn để di sản tiếp tục sống

Tiếp nối mạch nguồn tiền nhân không phải là níu kéo quá khứ, mà là đặt quá khứ vào đúng vị trí trong hiện tại.
Khi ngôn ngữ nhà gỗ cổ được hiểu đúng, làm đúng và truyền lại đúng, di sản không bị đông cứng, mà tiếp tục sống trong từng không gian ở, từng công trình tâm linh của người Việt hôm nay.

Đó là con đường mà Nhà Gỗ PHONG KIẾN lựa chọn –
âm thầm, bền bỉ, có giới hạn, để mạch nguồn tiền nhân không bị đứt đoạn, và giá trị cổ truyền được tiếp nối một cách trọn vẹn.